fbpx

LIỆU CÁC HỘI THẢO KHOA HỌC CÓ THỂ TRỞ LẠI GIỐNG NHƯ TRƯỚC KIA?

Các buổi họp trực tiếp đang dần quay trở lại. Nhưng liệu nó có thể cạnh tranh với sự tiện lợi của màn hình máy tính?

Vào tháng Một, Marisa Mills, một nghiên cứu sinh văn học trung đại tại đại học Southern Mississippi, đã đi từ Florida để trình bày tại hội thảo thường niên của Hiệp hội Ngôn ngữ Hiện đại (The Modern Language Association – MLA). Người hướng dẫn và giáo sư của cô đã luôn nhấn mạnh về tầm quan trọng của việc truyền tải một nghiên cứu và xây dựng mối quan hệ ở một hội thảo, và MLA chính là cơ hội vàng cho cô – cũng như là một trong những số ít hội thảo cô tham dự trong 2 năm qua. 

Nhưng khi cô đặt chân đến Marriott Marquis Washington D.C – một khách sạn lớn ở thủ đô nước Mỹ – thứ chờ đón cô là một căn phòng lớn trống hoắc.

Hình: Marçal Prats/Behance | CC BY-NC-ND 4.0

Tại phòng hội thảo, số người phụ trách các gian trưng bày còn đông hơn cả những người đến tham dự. Gian giới thiệu sách của một số nhà xuất bản trường đại học dù chất đầy sách nhưng không có ai đứng đó, bởi vì biên tập viên của chúng lựa chọn tham gia hội thảo qua mạng.

Sau hai năm đại dịch đã đẩy các nhà khoa học ra khỏi các phòng hội thảo và các trung tâm hội thảo, rất nhiều trong số họ đã nôn nao muốn quay trở lại các cuộc họp trực tiếp. Chi phí dự hội thảo vốn là một nguồn thu quan trọng của các hiệp hội. Đổi lại, họ cung cấp cho các trường đại học không gian để thu hút các tác giả tiềm năng và giới thiệu các ấn phẩm gần đây của mình. Và dù cho việc tham dự các hội thảo trực tuyến dễ hơn, nhiều học giả vẫn mong mỏi quay lại truyền thống cộng tác và trò chuyện trong các buổi hội thảo, vốn khó có thể tái lập qua màn hình máy tính cá nhân.

MLA đã lên kế hoạch cho các hội thảo của tháng Một chủ yếu diễn ra trực tiếp, một số hội thảo sẽ tổ chức trực tuyến. Nhưng vào cuối tháng 12 rồi, hiệp hội đã chứng kiến số lượng người tham dự trực tiếp giảm mạnh khi biến thể Omicron tràn ngập nước Mỹ – một dấu hiệu cho thấy kiểu hội thảo Trước-Kia vẫn nằm ngoài tầm với. Cuối cùng, với 68 phiên họp bị hoãn cho đến năm 2023 và hàng chục phiên họp bị hủy bỏ, gần 83% trong số 768 phiên đã quay lại tổ chức online, một nhân viên MLA cho biết.

Ngay cả trước khi xảy ra đại dịch, các cuộc hội thảo trực tiếp không phải lúc nào cũng thực hiện đúng như sự hứa hẹn của họ. Nhiều hội thảo rất tốn kém để tham dự, thường khó tiếp cận đối với những người có khuyết tật về thể chất, và bị chỉ trích là câu lạc bộ của những trí thức nổi tiếng, lớn tuổi.

Khi đại dịch đến, Zoom đã xuất hiện như một công cụ cân đối tuyệt vời, cho phép mọi người lên tiếng từ bất kỳ đâu

Khi đại dịch đến, Zoom đã xuất hiện như một công cụ cân đối tuyệt vời, cho phép mọi người lên tiếng từ bất kỳ đâu. Và bất chấp những thiếu sót của những cuộc gặp gỡ ảo, những người ủng hộ nói rằng chi phí rẻ, sự tiện lợi, lượng khí thải carbon nhỏ và bản chất dân chủ khiến chúng đáng được tiếp tục sử dụng.

Giống như nhiều hoạt động quan trọng khác của cuộc sống trước đại dịch, hình thức tổ chức các hội thảo khoa học liên tục thay đổi. Sau hai năm thử nghiệm các lựa chọn thay thế không chỉ an toàn hơn mà còn giải quyết những lo ngại về công bằng trong giáo dục đại học, rõ ràng là có rất ít khả năng các hội thảo sẽ quay lại như cũ.

Tại cuộc họp thường niên của Tổ chức các Nhà sử học Hoa Kỳ (The Organization of American Historians) vào mùa xuân năm ngoái, David Congdon, biên tập viên cao cấp của Nhà xuất bản Đại học Kansas, đã mở một gian giới thiệu ảo và trưng bày các cuốn sách từ màn hình máy tính của mình.

Ban tổ chức đã cho ông và các biên tập viên tạp chí khác thông tin của tất cả những người đến thăm gian trưng bày của mình. Ông nói: “Tôi nghĩ 95% những người đến gian trưng bày là những người từ gian khác, những người chỉ đang cố gắng xem tình hình các nhóm còn lại. Hầu như những người dự hội thảo không ghé qua các gian giới thiệu của chúng tôi. Điều này làm chúng tôi chán nản, nhưng lại không nằm ngoài dự đoán. ”

Đối với Congdon, đây chỉ là một ví dụ về những bất cập của hội thảo ảo. Ông nói rằng việc thiếu phòng hội thảo và lịch trình đi lại khiến người tham dự không có cảm giác đã có một hội thảo diễn ra. Họ chỉ đang thêm việc tham dự hoặc thuyết trình vào lịch trình một ngày bình thường của họ. Điều đó khiến các biên tập viên tạp chí, như Congdon, gặp khó khăn trong việc kết nối với các tác giả triển vọng – một trong những lý do chính để họ đến dự các hội thảo.

Các giảng viên cũng phàn nàn rằng các kết nối – tới xã hội và tới học giả – là rất mỏng manh trong các cuộc hội thảo online. Ngoài những trục trặc kỹ thuật và những khó chịu (“Rachel, micro của cô đang tắt!”), hội thảo ảo, theo nhiều ý kiến, không thể thay thế gặp mặt trực tiếp được.

Lauren Rule Maxwell, một giáo sư tiếng Anh tại Citadel, đã quyết định đích thân tham dự MLA năm nay. Cô ấy nói rằng điều quan trọng nhất là cô ấy phải có mặt trực tiếp để gặp gỡ những ngôi sao đang lên trong lĩnh vực của mình. Nhiều năm trước, cô ấy đã tham dự với tư cách là một giảng viên cơ sở để trình bày một nghiên cứu về Margaret Atwood, và một thành viên của Hiệp hội Atwood đã tiếp cận cô sau đó và mời cô tham dự cuộc họp kinh doanh tiếp theo của họ. Bây giờ cô ấy đã trở thành chủ tịch của hiệp hội.

“Tôi đã trở thành một phần của cộng đồng trí thức đó vì tôi đã trực tiếp gặp họ,” cô chia sẻ ở phần chat khi mọi người đang giải lao giữa 2 phiên họp. “Việc hình thành sự kết nối như vậy là cực kỳ quan trọng.”

Việc này khó hơn nhiều nếu thực hiện qua Zoom.

Barbara Fuchs đồng ý. Fuchs, một giáo sư tiếng Tây Ban Nha và Tiếng Anh tại Đại học California tại Los Angeles, người vừa kết thúc nhiệm kỳ chủ tịch MLA, chia sẻ: “Nếu bạn nghe thấy ai đó mới vào nghề mà đã đưa ra một bài báo đáng kinh ngạc, hoặc ai đó hỏi bạn một câu hỏi thực sự thú vị và bạn muốn thảo luận với họ, thì làm việc trực tiếp sẽ khiến điều đó đơn giản hơn nhiều. Ta không thể nào thực hiện chúng qua email mà vẫn giữ được cùng chất lượng trao đổi.”

Việc trao đổi tự phát cũng ít xảy ra hơn ở các hội thảo online. Michael L. Boucher Jr., phó giáo sư về chương trình giảng dạy tại Đại học Texas A&M ở San Antonio, nhớ lại những lần tình cờ gặp gỡ, những cuộc trò chuyện mang lại cho anh những ý tưởng mà anh có thể sử dụng trong công trình của mình. Anh ấy cũng nhớ việc trò chuyện với bạn bè và đồng nghiệp cũ từ trường cao học. Anh rất hiếm khi gặp ai phải ai đó anh quen trong phòng họp Zoom.

Các hội thảo trực tiếp rất quan trọng đối với sức khỏe tài chính của các hiệp hội. Ed Liebow, giám đốc điều hành của Hiệp hội Nhân chủng học Hoa Kỳ (The American Anthropological Association – AAA) đã lỗ khoảng 1,3 triệu đô la khi toàn bộ hội thảo năm 2020 được tổ chức trực tuyến. Trước kia, các hội thảo mang về khoảng 25% doanh thu hoạt động hàng năm của tổ chức nhờ phí đăng ký, tiền tài trợ và phí trưng bày. Tuy nhiên, tỷ lệ này khác nhau giữa các hiệp hội. Ở MLA, phí hội thảo chiếm chưa đến 5% tổng doanh thu hoạt động hàng năm của hiệp hội

Bất chấp những nhược điểm của các cuộc họp ảo, sự trỗi dậy của chúng trong thời kỳ đại dịch mang lại những lợi ích mà nhiều học giả chưa sẵn sàng từ bỏ.

Hiệp hội các Trường học và các Chương trình Y tế Công cộng (The Association of Schools and Program of Public Health – ASPPP) đã lên kế hoạch để người tham dự lựa chọn trực tuyến hoặc trực tiếp cho một hội thảo vào tháng 3/2022. Nhưng sau một cuộc họp lên kế hoạch đầy “căng thẳng” vào đầu tháng 1, nhóm đã quyết định tổ chức hội thảo đó hoàn toàn trực tuyến. .

Laura Magaña, chủ tịch và giám đốc điều hành của hiệp hội, cho biết việc này sẽ không chỉ an toàn hơn, mà còn phù hợp với lịch trình bận rộn của mỗi người phòng khi có một làn sóng đại dịch khó khăn khác tiếp tục ập đến. Magaña nói: “Mọi người còn có những vấn đề khác về gia đình, học hành riêng của họ. Vì vậy, chúng tôi đã thông báo rằng: vì sự an toàn, công bằng và rõ ràng, hãy tham dự trực tuyến.” Cô cho biết có khoảng một nghìn người thường đến khu vực D.C. để tham dự hội thảo thường niên của tổ chức. Khi hội thảo được tổ chức online vào năm 2020, khoảng 3.500 người đã tham gia.

Từ bàn làm việc của mình ở New York, Allegra Martschenko – một biên tập viên tại Nhà xuất bản Đại học Colorado – tham dự tất cả các hội thảo khoa học từ xa. Bằng cách mở nhiều tab trên máy tính của mình, cô ấy có thể đồng thời trực ở một gian trưng bày ảo và tham dự một cuộc họp online khác. “Đó là cơ hội tuyệt vời cho tôi để tham dự rất nhiều hội thảo và được nghe những học giả danh tiếng trình bày, điều mà có lẽ tôi sẽ không thể có nếu chúng được tổ chức trực tiếp” Martschenko nói.

Khi Zoom và các nền tảng khác vẫn đang tiếp tục cải tiến khiến việc cộng tác và giao lưu ngày càng trở nên dễ chịu, trải nghiệm hội thảo ảo sẽ dần tốt hơn – nếu phía các hiệp hội cũng sẵn sàng nỗ lực để cải thiện.

Các hội thảo online còn có thể giúp giảm thiểu tác động của biến đổi khí hậu. Một nghiên cứu được công bố trên tạp chí Nature Communications vào tháng 12/2021 cho thấy việc chuyển đổi từ trực tiếp sang hội thảo ảo có thể giảm 94% lượng khí thải carbon và 90% năng lượng sử dụng. Nghiên cứu cũng cho thấy rằng việc sử dụng các trung tâm hội thảo trên toàn quốc để tổ chức các hội thảo hỗn hợp với hơn một nửa số người tham gia trực tiếp có thể giảm 2/3 lượng khí thải carbon và năng lượng sử dụng.

Các cuộc họp ảo cũng loại bỏ đi rất nhiều rào cản vật lý cản trở các học giả khuyết tật như thiếu khu vực và phương tiện di chuyển dành cho xe lăn, thiếu thiết bị dành cho người khiếm thính, môi trường gây nhiều tác động đến những người dễ bị kích thích tâm lý.

“…vì sự an toàn, công bằng và rõ ràng, hãy tham dự trực tuyến…”

Điều đó không có nghĩa là các hội thảo ảo không có các vấn đề về tiếp cận. Các hiệp hội thường sử dụng các nền tảng ảo gây khó khăn cho những người sử dụng trình đọc màn hình hoặc những người gặp khó khăn về nhận thức. Và trong khi nhiều hiệp hội khác đang ghi lại các phiên hội thảo để người tham dự có thể truy cập sau hội thảo, họ thường không sửa các phụ đề tự động có lỗi kèm theo video, khiến cho những người khiếm thính khó tham gia.

Vasquez, tác giả quyển sách “Hội thảo ảo không dễ tiếp cận như bạn nghĩ”, chia sẻ: “Một điều mà tất cả các hội thảo nên làm là đảm bảo rằng họ đang thực sự biết các nhà nghiên cứu khuyết tật, các nhà khoa học khuyết tật cần những gì, bởi vì tình trạng khuyết tật có thể rất khác nhau,”

Cô cho rằng rất nhiều hội thảo đổ lỗi cho việc có  kinh phí hạn chế. Nhưng “Tôi ủng hộ quan điểm rằng nếu bạn không có đủ tiền để làm cho một hội thảo có thể tiếp cận được với mọi đối tượng, thì bạn không nên tổ chức bất kỳ hội thảo nào. Điều đó nên được tính vào ngân sách ngay từ đầu. ”

Và MLA đã làm như vậy: ở bên cạnh gian đăng ký là một gian hỗ trợ tiếp cận, nơi mà người tham dự có thể nhận được sự giúp đỡ từ các nhân viên. Ban tổ chức cũng sắp xếp một phòng yên tĩnh và một phòng cho con bú. Người phiên dịch ngôn ngữ ký hiệu hay phụ đề trực tiếp cũng sẽ được cung cấp nếu có yêu cầu, cũng như các phiên họp online sẽ được chú thích hoặc phụ đề tự động. Những người đăng ký trở thành thành viên MLA cũng được hoàn trả một khoản phí đáng kể nếu như họ có các khó khăn cản trở việc tham dự.

Tài chính cũng là một trở ngại tiếp cận đối với nhiều người. Một số hiệp hội đưa ra mức giá vé thấp hơn bình thường với những hội thảo online. Và cho dù các hiệp hội không giảm giá, việc tham dự online cũng sẽ tiết kiệm được chi phí đi lại và ăn ở.

Trong thời gian đại dịch, một số hiệp hội đã giới thiệu hoặc mở rộng các chương trình nhằm giảm bớt chi phí tham dự của các hội thảo trực tiếp và trực tuyến. Hiệp hội Nhân chủng học Hoa Kỳ bắt đầu “Chương trình miễn phí đăng ký cho người khó khăn” vào mùa thu năm ngoái, qua đó những người đăng ký cuộc họp thường niên có thể đóng góp vào quỹ để giúp các đồng nghiệp của họ. Hiệp hội Khoa học Chính trị Hoa Kỳ đã mở rộng chương trình hỗ trợ của mình vào năm ngoái để trợ cấp đi lại trực tiếp và trợ cấp hỗ trợ tiếp cận ảo, nhằm giảm chi phí tham gia. MLA từ lâu đã cung cấp các khoản tài trợ cho việc di chuyển của các giảng viên không chính thức ở các trường đại học, các thành viên MLA thất nghiệp và học viên cao học.

Các chương trình này kết hợp với tính khả dụng rộng rãi của hội thảo trực tuyến – có thể giúp loại bỏ các rào cản đã khiến các học giả được trả lương thấp hay khuyết tật không tham gia được các cuộc họp. Nhưng để những nỗ lực này tạo ra những cải thiện lâu dài, chúng cần phải vượt ra khỏi bối cảnh đại dịch.

Và các học giả nói rằng nếu các hội thảo thực sự công bằng, thì sự hỗ trợ vật chất đó phải được đi kèm với những nỗ lực nhằm thay đổi chủ nghĩa tinh hoa hiện tại. Lauren García, nghiên cứu sinh xã hội học tại Đại học Virginia, đã đặt vấn đề về “độ hiệu quả” của các hội thảo khoa học – một nỗi ám ảnh về các tổ chức, chức danh và các kết nối mà cô ấy đã chứng kiến ​​khi các học giả tụ tập trực tiếp.

Garcia đã tốt nghiệp thạc sĩ dưới sự hướng dẫn của Tressie McMillan Cottom, một người đã nhận học bổng MacArthur và hiện đang giảng dạy tại Đại học Bắc Carolina ở Chapel Hill, nói rằng cô ấy nhận thấy mọi người phản ứng với cô ấy khác nhau khi cô ấy đề cập McMillan Cottom là cố vấn của cô ấy tại bàn đăng ký.

“Nếu bạn không ở trong một tổ chức danh tiếng hoặc không có những mối quan hệ phù hợp, bạn thậm chí không biết phải cư xử như thế nào”, cô nói. “Có nhiều bài hướng dẫn về những gì bạn phải làm khi tham gia một hội thảo học thuật, điều này thật điên rồ đối với tôi, bởi vì vấn đề là, các nhà tổ chức phải tạo được một không gian cởi mở cho tất cả người tham dự.”

Vậy nên Garcia và McMillian Cottom, đã mở những hội thảo kiểu mới mà cô gọi là “phi hội thảo” – sự kiện mà họ đã mô tả là một nơi (1) hướng đến người tham dự, (2) không quá trang trọng và (3) dân chủ.

Sự kiện đầu tiên được tổ chức trực tiếp và miễn phí tham dự (nhờ vào khoản tài trợ đáng kể từ trường đại học của cô). Sự kiện thứ hai được tổ chức online. Garcia mong rằng những hiệp hội sẽ tiếp tục cung cấp lựa chọn tham gia từ xa khi họ đã quay trở về tổ chức offline.

“Với tôi, một người khuyết tật và luôn ưu tiên sự bao hàm các nhóm cá nhân đa dạng, không có gì tốt hơn việc có lựa chọn tham gia từ xa cho tất cả các sự kiện. Có các thành tố online là rất cần thiết tại thời điểm này vì chúng ta đã thấy được cách nó mở rộng các đối tượng tham gia.” Garcia chia sẻ.

Giải pháp có thể làm hài lòng đôi bên đó chính là các hội thảo hỗn hợp, như những hội thảo của MLA, nơi mà mọi người có thể vừa tham gia online hoặc trực tiếp.

Những hội thảo hỗn hợp có thể được ủng hộ vì nó có môi trường và các điều kiện tiếp cận tương tự như như những hội thảo online. Hơn nữa, đa số các hội thảo hỗn hợp cho phép khách mời tham dự  trực tiếp hoặc trực tuyến tùy phiên họp, cung cấp độ linh động cao cho người tham dự. Rất nhiều hiệp hội khoa học sẽ tổ chức các hội thảo dưới hình thức hỗn hợp vào năm nay, bao gồm Hiệp hội Hóa học Hoa kỳ (American Chemistry Society) và Hiệp hội Sinh học Cơ thể người (Human Biology Association).

Nhưng hội thảo hỗn hợp cũng có những vấn đề riêng của nó. Nhiều giám đốc điều hành của các hiệp hội nói với chúng tôi rằng: “Nếu bạn tổ chức một cuộc họp hỗn hợp như vậy, bạn sẽ phải tốn thêm chi phí cho nền tảng online. Sau đó bạn phải nâng cấp hệ thống Wi-Fi. Có rất nhiều chi phí đi kèm với việc tổ chức buổi họp online, và bạn sẽ mất một phần doanh thu vì những khoản phí như vậy sẽ không xuất hiện nếu bạn chỉ tổ chức trực tiếp.” Chưa kể một số khách sạn và trung tâm hội thảo không có đủ các thiết bị hỗ trợ việc tổ chức online.

Các nhà khoa học sẽ phải suy nghĩ một cách sáng tạo để tận dụng tốt nhất các hội thảo hỗn hợp. Những hiệp hội khoa học cũng đang nghĩ rằng những công nghệ online này có thể làm tăng trải nghiệm hội thảo, thay vì chỉ coi nó như một sự thay thế tạm thời.

“Tất cả những hiệp hội đã học được cách để có thể làm được nhiều thứ cho thành viên của mình qua mạng và không cần phải giới hạn chúng trong một hội thảo kéo-dài-bốn-ngày nào.” Kreb, một thành viên điều hành MLA, nói. “Nếu tổ chức online, chúng ta có thể mở các buổi huấn luyện chuyên môn, webinar, tụ họp quanh năm. Và chúng tôi cũng đang cố gắng làm giàu thêm những giá trị mà mọi người có thể nhận được thông qua hội thảo.”

Garcia không nghĩ rằng các hội thảo trực tiếp sẽ sớm biến mất. Nhưng cô cũng nhận ra sự phân cách thế hệ: những người trẻ thường thích các cộng đồng trực tuyến và những người lớn tuổi hơn thích được gặp mặt trực tiếp.

Về lâu dài, mức độ mà người tham gia có thể điều chỉnh trải nghiệm của mình sẽ dẫn đầu cam kết của giới học thuật về tính công bằng và toàn thể. Nếu như lựa chọn tham gia online mất dần theo thời gian, những hiệp hội sẽ nhận ra họ đang trở thành thứ mà họ ghét nhất: một câu lạc bộ tinh hoa, đơn tính và ngoài tầm với.

Duy Vũ dịch

Nguồn

Kate Hidalgo Bellows. (2022, Feb 11). The Academic Conference Will Never Be the Same. The Chronicle of Higher Education.

Đăng ký Nhận bản tin

Bài viết liên quan

error: Content is protected !!

Để lại thông tin để nhận tư vấn