fbpx

TRIỂN VỌNG 2030 CỦA CÁC TRƯỜNG ĐẠI HỌC KHU VỰC CHÂU Á

Mặc dù nhiều chuyên gia khác đã dự đoán châu Á sẽ tăng tốc về giáo dục đại học, Hamish Coates - giáo sư tại Viện Giáo dục của Đại học Thanh Hoa - còn táo bạo hơn. Ông kêu gọi tạo dựng một hệ thống kiểm định chất lượng xuyên quốc gia để đoàn kết các quốc gia trong khu vực lại khi chuẩn bị đến với thời kỳ hậu COVID.

Chia sẻ với Times Higher Education, giáo sư Coates nói: “Các dự đoán đều khá chắc rằng tới năm 2030, khoảng ⅔ hoạt động giáo dục đại học trên thế giới sẽ nằm trong phạm vi 5 giờ bay quanh Singapore, có nghĩa là sẽ mang tính châu Á nhiều hơn. Tôi không chỉ nói về sinh viên, mà đa số các trường đại học và giảng viên cũng sẽ đến từ châu Á.” 

Ảnh: Learning Hub trong Đại học Công nghệ Nanyang, Singapore/Lionel Fellay, Flickr | CC BY-NC-ND 4.0

Vành đai tưởng tượng trong vòng 5 giờ bay từ Singapore này sẽ chiếm hầu hết khu vực Đông Á và Đông Nam Á, rộng thêm chút nữa có thể bao gồm cả Bắc Kinh và Tokyo. Châu Á hiện đang có sáu trong số 50 trường đại học hàng đầu thế giới. Ngoài Nhật Bản – quốc gia đi đầu trong nền giáo dục châu Á, và Trung Quốc – quốc gia có hệ thống giáo dục đại học lớn nhất thế giới, còn phải kể đến “bốn con hổ châu Á”: Hàn Quốc, Đài Loan, Hồng Kông và Singapore phát triển nhanh chóng trong những năm 1980 và 1990. Đang leo dần lên các bảng xếp hạng là các nền kinh tế mới nổi như Indonesia, Philippines, Việt Nam, Thái Lan và Malaysia.

Giáo sư Coates khuyến nghị các quốc gia trong khu vực châu Á cần bỏ lại phía sau lịch sử chia cắt để xích lại gần nhau, theo cách mà Liên minh châu Âu đã làm đối với giáo dục đại học của họ. Ông nói: “Châu Á nên dẫn đầu trong việc thiết lập các thỏa thuận cấp phép xuyên quốc gia phù hợp với bối cảnh khu vực, học hỏi từ Châu Âu và khai thác triệt để các nền tảng, chỉ số và chuyên môn hiện có”.

Theo tầm nhìn của Coates, mỗi quốc gia sẽ kiểm soát các cơ sở giáo dục của riêng mình, nhưng theo một hệ thống quy định và quản lý chất lượng bao trùm toàn khu vực. Quá trình chuyển đổi này càng được gia tốc bởi tình hình kiểm soát tốt dịch bệnh và phát triển kinh tế ở các quốc gia Đông Á và Đông Nam Á hiện nay. 

Tháng trước, Giáo sư Coates đồng tác giả một bài luận viết cho Viện Chính sách Giáo dục Đại học của Vương quốc Anh (HEPI), cảnh báo rằng để duy trì tính cạnh tranh, các cơ sở giáo dục đại học phương Tây phải tiến hành ngay những cải cách đã bị trì hoãn quá lâu.  Bài luận chỉ ra rằng: “Hàng thập kỷ nay, các trường đại học phương Tây đã quen với nguồn cầu cao từ sinh viên quốc tế, nên tự định giá địa vị của họ ngày càng cao trong thời kỳ giáo dục quốc tế.”

Tuy nhiên, thế giới hậu Covid sẽ mang lại áp lực về vấn đề học phí. Các thị trường xuất khẩu giáo dục sẽ cần nhiều hỗ trợ từ các chính phủ để giảm sự phụ thuộc quá mức vào nguồn thu từ sinh viên nước ngoài. Họ cũng cần phải mời chào lợi ích rõ ràng hơn cho đầu tư giáo dục để duy trì sự yêu thích của sinh viên quốc tế. 

Bài luận cũng bàn tới một số yếu tố khiến sinh viên châu Á chọn du học gần quốc gia của mình  hơn. “Khả năng phục hồi của nền kinh tế và giáo dục châu Á rất hấp dẫn đối với sinh viên bản địa, nhiều sinh viên thích văn hóa và mạng lưới việc làm gần gũi với mình, họ đã quen với việc học online và sẽ muốn dành tiền bạc cho những cơ hội khác”. 

Lương Ánh Nguyệt dịch

Nguồn

Joyce Lau. (December 24, 2020). Most of higher education in Asia by 2030, professor predicts. The World University Ranking 

Đăng ký Nhận bản tin

Bài viết liên quan

error: Content is protected !!

Để lại thông tin để nhận tư vấn